
蝉
[ 唐 ] 虞世南
chuí ruí yǐn qīng lù , liú xiǎng chū shū tóng 。
垂緌饮清露,流响出疏桐。
jū gāo shēng zì yuǎn , fēi shì jiè qiū fēng 。
居高声自远,非是藉秋风。
《蝉》翻译:
蝉垂下像帽缨一样的触角吸吮着清澈甘甜的露水,声音从挺拔疏朗的梧桐树枝间传出。
蝉声远传是因为蝉居在高树上,而不是依靠秋风。
绝句
唐朝 · 杜甫
liǎng两
gè个 huáng黄 lí鹂 míng鸣 cuì翠 liǔ柳 ,
yī一
háng行 bái白 lù鹭 shàng上 qīng青 tiān天 。
chuāng窗
hán含 xī西 lǐng岭 qiān千 qiū秋 xuě雪 ,
mén门
bó泊 dōng东 wú吴 wàn万 lǐ里 chuán船